Ngày hôm đó, Đồ Tiểu Hòe ngồi nhờ xe bò của huynh tẩu về nhà, co chân dựa vào lưng ca ca, ôm tiểu chất nhi không ngừng đưa ra yêu cầu: “Chậm thôi, chọn đường bằng phẳng mà đi, huynh không thấy hơi xóc sao?”
“Đệ đứng dậy đi, đừng dựa vào ta, ta sắp bị đệ đẩy ngã rồi, thân hình nặng nề như vậy mà không tự biết sao?” Tiểu Ngư để giữ vững thân mình mặt đỏ bừng, đệ đệ của y bây giờ còn cao hơn cả y, vạm vỡ hơn y, toàn là cơ bắp, dựa vào lưng y sắp đè y bẹp dí luôn mất.
Tiểu Hòe liếc y một cái, trước mặt tẩu tử giữ thể diện cho y, không nói y vô dụng, véo vào xương bả vai y nói: “Ra ngoài chạy nhiều vào, mỗi bữa ăn nhiều một chút, hay là ta dạy huynh một bộ quyền pháp huynh luyện đi?”
Tiểu Ngư lập tức từ chối, giống như Tiểu Hòe nhảy nhót một lát là mồ hôi nhễ nhại, y không chịu nổi, cũng không muốn một ngày thay mấy bộ quần áo.
Vừa đến đầu thôn, cửa nhà Tôn Hạc liền mở toang, một tiểu nha đầu từ bên trong nhảy ra, đầu buộc hai búi tóc bằng dây đỏ, xách gậy chặn trước xe bò, quát lớn: “Đứng lại, cướp đây, nữ nhân và trẻ con trên xe đều để lại.”
“Ai da, ai đến vậy này?” Tiểu Hòe thấy tiểu nha đầu đột nhiên xuất hiện liền kinh hô, trả tiểu chất nhi cho tẩu tử ôm, xuống xe bế tiểu nha đầu lên hỏi: “Học ai vậy? Nói nghe có vẻ ra dáng lắm.”
“Ta nghe hát bình thư học được, tiểu cữu, ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-goa-cua-ga-chan-lon/3004236/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.