Niệm Nghiễn ngồi ở một góc nhà lao, bình tĩnh tiếp nhận ánh mắt vô tình lại rất chăm chú của Thôi Ân Trạch. Đột nhiên, y bị đối phương thô lỗ nắm lấy tay kéo đi xềnh xệch. . . . . .
Hai người nhìn nhau một hồi, không ai chịu mở miệng trước, cuối cùng, Thôi Ân Trạch nhìn thấy sự kiên định, bất khuất trong ánh mắt Niệm Nghiễn, bỗng nhiên giơ cánh tay lên ——
“Ba ——” một bạt tai thật mạnh. Lực đạo quá mạnh khiến Niệm Nghiễn lăn quay xuống phiến đá lạnh lẽo bên dưới.
Niệm Nghiễn lấy tay lau qua một chút máu đang chảy ra từ khóe miệng, không hiểu sao, lúc này y không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương.
“Ngươi nghĩ như vậy là có thể chạy khỏi ta, cho dù đó có là hy sinh mạng sống của mình đi chăng nưa?” Thôi Ân Trạch ngồi xổm xuống, lấy tay nâng đầu Niệm Nghiễn lên, lạnh lùng mà chất vấn.
“Ta. . . . . .” Tại sao muốn làm vậy? Niệm Nghiễn cũng không biết tại sao, có lẽ do bản thân vốn là người trọng nghĩa khí nên có chút xúc động mà làm liều, không suy nghĩ tới hậu quả.
“Hay là ngươi muốn đi theo Liễu Thành Thành?” Hai bàn tay càng thêm mạnh mẽ lay người Niệm Nghiễn khiến y phát đau.
Niệm Nghiễn cắn chặt môi dưới không chịu mở miệng. Cuối cùng, Thôi Ân Trạch dường như bất lực – thở dài, buông hai tay ra, nhẹ nhàng ôm Niệm Nghiễn vào trong lòng ngực——
“Ngu ngốc a. . . . . . Niệm của ta. . . . . .” Không rõ là hối hận hay tự trách,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-hoa-qua/573918/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.