Tần Giai Nhã cũng không ngờ được rằng người đàn ông lạ mặt này lại đi giúp Khương Khuynh Tâm, vội nói: “Cậu Hạ, người bạn này của anh vừa mới đến, có thể là không biết rõ tính cách thực sự của Khương Khuynh Tâm và Lâm Phồn Nguyệt.
”
Đôi mắt phượng của Hạ Trì hơi híp lại, mỉm cười lộ ra hàm răng trắng muốt: “Lâm Phồn Nguyệt thì tôi không rõ lắm, nhưng Khương Khuynh Tâm tôi đã từng
nghe danh qua, cô chủ nhà họ Khương, về vẻ ngoài còn nổi bật hơn những cô gái dễ nhìn các cô.
Mười tám tuổi thi đỗ vào đại học danh giá ờ Mỹ, năm ngoái sau khi nhận bằng thạc sĩ về nước tận tuỵ làm việc ở Khải Phong.
Cô ấy không giống như các cô thường quanh quẩn lui tới các bữa tiệc như “đào hát” vậy.
”
“Đào hát” hai chữ nói ra rất nặng nề, cũng giống như một bạt tai mạnh bạo tát thẳng vào mặt ba người Tần Giai Nhã.
Một lúc sau, Thang Tẩm nặn ra
một nụ cười gượng gạo: “Cậu
Hạ, tham gia tiệc tùng là phương thức kêu gọi nhân tài cùa người thừa kế gia tộc.
”
Ý tứ rõ mồn một, kẻ như Khương Khuynh Tâm không phải người thừa kế, cũng không cần thiết phải thường xuyên tham gia các bữa tiệc.
Hoắc Hử híp mắt, ánh mắt loé lên sự lạnh lùng.
Hạ Trì cười nhạo: “Cô là cái thá gì mà nói chuyện với tôi.
” sắc mặt Thang Tẩm trắng bệch, thảm hại.
Khương Như Nhân gượng cười nói: “Đường đường là cậu
chủ nhà họ Hạ, hà cớ gì lại làm khó mấy người phụ nữ yếu đuối như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-ngoc-tha-thinh-sai-nguoi-roi/1750966/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.