Lúc ở văn phòng, Nguyên Ngải yêu đương rất kín đáo, mà thật ra là trong phạm vi cả trường.
Thời điểm chạy bộ buổi sáng, các giáo viên khác còn chưa tới, học sinh cũng đều đang ở ký túc xá, hai người bọn họ mới nắm tay chạy hai vòng quanh sân.
"Cô Nguyên, tôi cũng chạy nữa!" Thầy Hùng hì hục đạp xe tới, sau đó thầy ấy ném xe sang một bên rồi chạy tới chỗ bọn họ.
Thầy Hùng vốn định chen vào thế giới hai người, để cả ba tay trong tay thắm thiết, cũng may cô Ngũ kịp thời xuất hiện ngăn cản.
Nguyên Ngải chạy vài vòng rồi trở lại văn phòng, vẫn như mọi khi, cô nói đủ thứ chuyện trời đất với các giáo viên khác, phê chữa bài tập, tâm sự cùng bọn học sinh, đến trưa thì đi ăn cùng cô Ngũ thầy Hùng.
Tóm lại, cô Nguyên và thầy Phó rất đứng đắn, nhìn không giống phối ngẫu, thầy Hùng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, bọn họ chỉ nắm tay lúc sáng sớm, khi về văn phòng sẽ không làm mấy chuyện chỉ phối ngẫu mới làm.
Buổi tối, lúc tan làm, thầy Hùng đứng ngoài cổng trường đợi xe của sở thú.
Một chiếc xe máy điện phóng ra khỏi trường, chỉ thấy cô Nguyên ngồi đằng trước, thầy Phó khúm núm tay chân phía sau, đầu còn tựa lên vai cô Nguyên.
Thấy vậy, thầy Hùng chạy theo hóng hớt, mới chạy được hai bước, xe máy đã chẳng thấy đâu.
Thầy Hùng nghĩ thầm, thôi kệ, người ta là phối ngẫu của nhau, cũng không phải đang ở trong trường, muốn làm gì thì cứ làm.
Thời điểm Nguyên Ngải dừng xe, người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-nhu-khong-biet-se-khong-bi-an-thit/2132058/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.