Dạ Lăng Mặc đáy mắt hiện lên những tia tăm tối, tay phải vuốt ve chiếc cằm tinh xảo, liếc xéo Phượng Tử Hề, trong đầu hiện ra rõ mồn một từng màn tẩu thoát xuất sắc.
Hắn sau đó khẽ gật đầu, như thể tán đồng với câu nói của Đường Hạo Vũ: "Ân ——"
Phượng Tử Hề cảm giác có ánh mắt như thiêu đốt nhằm tới phía mình, trên mặt lộ vẻ không kiên nhẫn, hung hăng mà dẹp nó sang một bên, hừ, tên đàn ông thối, để bổn cô nương đây dạy cho anh biết thế nào là ánh mắt có thể giết chết người!
Dạ Lăng Mặc làm lơ ánh mắt như muốn róc xương của Phượng Tử Hề, lập tức thu hồi tầm mắt, khuôn mặt tuấn mỹ không để lộ chút biểu tình, thanh âm lạnh lùng vang lên tựa một lưỡi dao sắc, không thương tiếc mà đâm thẳng vào trái tim nhóm người trước mặt: "Gà què, hoa dại, nữ binh vô dụng••••••"
Lời nói không chút lưu tình mà phóng ra trong chốc lát••••••
Nhóm nữ binh nụ cười vừa mới chớm nở chỉ vài giây liền đóng băng lại, mắt ấm ức nhìn người đàn ông vừa cất giọng•••••• Sao lại như vậy? Chẳng lẽ cứ đứng ở vị thế cao liền có thể tùy tiện mắng nhiếc bọn họ!
Dạ Lăng Mặc hoàn toàn xem nhẹ sự bất mãn của nhóm người kia, môi mỏng giương lên, tiếp tục nói ra những lời chói tai: "Có phải chưa từng thấy qua đàn ông? Cho nên bộ dạng mới trở nên mất kiểm soát như vậy?"
"Nếu là ở chiến trường, hẳn các cô đều đã chết!"
Đường Hạo Vũ đứng ở một bên, trên trán tiếp tục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295518/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.