“Quan gia, quan gia, hai gian cuối cùng này chỉ có hai vị cô nương ở, không phải hai vị công tử.” Tiểu nhị một bên dẫn quan sai, một bên giới thiệu khách nhân, đã đi tới ngoài cửa phòng.
Đám quan sai được Từ tiểu tướng quân bày mưu tính kế, muốn tìm cơ hội bắt Oanh Oanh cô nương, trở về lĩnh thưởng. Mặc dù biết nơi này không có công tử nào ở, vẫn là đến kiểm tra một lần mới được.
“Mở cửa, tra.” Quan sai cầm đầu ra dáng, ý bảo tiểu nhị gõ cửa.
Tiểu nhị không lay chuyển được, chỉ phải gõ gõ cửa phòng, hỏi: “Cô nương, cô nương các ngươi dậy chưa?” Không nghe thấy bên trong có người đáp lại, tiểu nhị quay đầu nói với quan sai: “Có lẽ sáng sớm ra ngoài du ngoạn, lúc này không ở trong phòng.”
“Có người nhìn thấy Oanh Oanh cô nương đi theo hai vị công tử lên lầu, phía trước đều lục soát qua không có, cho nên hai gian này cần phải lục soát.” Quan sai buồn bực, chẳng lẽ hai vị công tử kia có bản lĩnh đoán trước, bằng không sao lại nghĩ đến mượn khách đ**m đông người này bày trò kim thiền thoát xác, mang hoa khôi nương tử đi mất.
Tiểu nhị vốn không nên làm loại chuyện này, lại nghĩ đến quan sai đều ở đây, nếu hai vị cô nương trở lại, phát hiện nơi này thiếu đồ vật, cũng không thể đổ lên đầu hắn được. Vì thế, tiểu nhị căng da đầu đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy bên trong không có một bóng người, lại thơm đến nức mũi, nghĩ thầm nhất định
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936984/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.