Kể từ khi Hủ Hủ có linh thức, trong mộng luôn hiện lên bóng dáng của một tiểu ni cô. Khi linh thức càng thêm rõ ràng, yêu lực càng thêm mạnh mẽ, cảnh tiểu ni cô trong mơ liền có thêm thanh âm.
Mới đầu Hủ Hủ cũng không hiểu, vì sao ni cô này luôn xuất hiện trong mộng của nàng. Sau đó, giấc mộng càng ngày càng chân thật, đã thành chướng ngại trên con đường tu luyện của nàng. Đám tước yêu đồng loại cho nàng lời khuyên rằng, nếu muốn bài trừ tâm chướng, bước vào đạo tu hành, cách tốt nhất chính là tìm được tiểu ni cô kia, làm rõ ràng ngọn nguồn mọi chuyện.
Vì thế, Hủ Hủ bắt đầu tìm tiểu ni cô kia khắp cùng trời cuối đất. Nàng dựa vào ký ức trong mộng, lần theo hình dáng núi sông tương tự, tìm hết xuân thu này đến xuân thu khác, cuối cùng nhiều năm về sau, đã tìm được nàng ấy.
Tiểu ni cô đã không còn là tiểu ni cô, dung nhan già nua đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng Hủ Hủ biết, lão ni cô dưới táng cây hoa lê, chính là người mà nàng muốn tìm. Vì thế, nàng đập cánh đậu trên ngọn cây, thử gọi cái tên nàng nghe trong mộng: “Hoài Từ……”
Hoài Từ rưng rưng cười khẽ, vươn tay với nàng, lại khó có thể tự khống chế mà ngã nghiêng về sau.
“Hoài Từ!” Hủ Hủ không biết vì sao chính mình lại thấy đau khổ như vậy, nàng liều mạng muốn đỡ nàng ấy, mạnh mẽ thúc giục linh lực biến thành hình người, ôm lão ni cô kia vào trong lòng ngực.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-khuoc-tu-chuyen-nhan-gian/2936988/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.