Trên đường về nhà, hai người vẫn còn đấu võ mồm, nhưng như cũ, Phương Tri Ý vẫn là người chiếm thế thượng phong. Mà nói thật, về khoản này, Bùi Từ chưa bao giờ là đối thủ của cô.
“Bùi Từ, về nhà, anh mà dám cố ý biểu hiện ra ngoài, sau này đừng hòng đến nhà em nữa.”
“Dạng Dạng, anh tuyệt đối không cố ý, thật sự không dễ kiểm soát.” Bùi Từ còn muốn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Phương Tri Ý nào phải người dễ bị qua mặt như thế: “Hừm, mặc kệ anh có cố ý hay không. Nếu để anh cả hoặc anh hai em biết, thì anh cứ xác định là cánh cửa nhà em vĩnh viễn đóng sập lại với anh!”
Bùi Từ thầm nghĩ trong bụng: Anh cả của em tinh như mắt diều hâu, đã sớm đoán ra rồi ấy chứ... Nhưng tất nhiên, những lời này anh không dại gì thốt ra, lỡ chọc giận cô gái nhỏ trước mặt, hậu quả chắc không đơn giản là bị cấm cửa.
“Ừ, anh biết rồi.” – Anh lập tức xuống nước, không dám mạnh miệng nữa.
Thật ra, Phương đại ca đã biết rồi, việc lừa dối Phương Tri Lễ lại là vô cùng dễ dàng. Nhưng Bùi Từ cũng không định tiếp tục cố chấp, nếu không lát nữa thật sự không vào được cửa nhà thì còn thảm hại hơn.
Dưới ánh mắt "sát thương cao" của cô, Bùi Từ nghiêm túc hơn hẳn. Về đến nhà, thấy anh không lỡ lời hay có hành động nào gây nghi ngờ, Phương Tri Ý mới yên tâm. Cô thậm chí còn kiếm cớ mang ít đồ sang đưa cho cô Đào, nhân tiện lén tiễn anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-den-thap-nien-70-my-nhan-om-yeu-ga-cho-quan-nhan-soai-khi/2881065/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.