"Vân, anh sao vậy..."
Hắn quay mặt sang chỗ khác, trái tim nhói lên từng cơn: "Đừng đùa giỡn trên tình cảm của tôi nữa."
"Xin em, tha cho tôi đi. Đừng giả vờ như yêu tôi... rồi lúc chán thì lại bỏ đi." Vũ Vân cau mày, cô xuất hiện làm cho hắn chẳng dễ chịu chút nào. Hắn cứ ngỡ nếu như cô cứ vậy mà đi thì tốt rồi, có thể một lần buông bỏ tất cả. Ai mà biết, Khải An cứ thế một lần nữa quay lại.
"Anh... không thích em nữa sao?"
Vũ Vân ép xuống dòng cảm xúc hỗn loạn, hắn đáp: "Đã từng."
"Nhưng mà em yêu anh."
Tay Vũ Vân khẽ run rẩy, giữ vững chất giọng lạnh nhạt hắn cười khẩy: "Yêu tôi? Bằng cách mà em đã thực hiện?"
"Em hứa sẽ thay đổi! Vũ Vân, cho em một cơ hội... Có được không?"
Hắn không trả lời, nhưng cũng không bảo cô đi nữa.
Khải An tiếp tục nuốt một ngụm nước bọt, hai má đỏ ửng. Cô vừa bỏ phở vào bát vừa xem sắc mặt hắn: "Anh... ăn phở nhé? Chắc anh đói rồi phải không?"
Vẫn im lặng, cũng được. Khải An thầm nghĩ, chỉ cần hắn không đuổi cô đi thì làm một cái bóng tàn hình trong mắt hắn cũng được, không sao hết.
Cô đổ phở ra bát, vì đợi quá lâu nên chúng có vẻ nguội lạnh. Khải An nhanh thoăn thoắt bỏ chúng lại vào lò vi sóng của bệnh viện. Qua chừng năm phút, phở đã được hâm nóng bốc khói nghi ngút.
Cả hai ngồi đối diện nhau dùng bữa, không khí bỗng nhiên tẻ nhạt lạ thường. Hắn không nói chuyện, cô cũng không phải là người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-gap-duoc-tieu-phu-quan/1006876/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.