Vì thế Tiểu Quả tháo ba dải ruột heo phơi trên dây xuống. Phần này nàng sẽ luộc chín rồi để trong tủ lạnh, khi nào muốn ăn thì có thể mang ra nướng lại.
Tiểu Quả quay lại, mang chỗ lạp xưởng ấy vào bếp. Lúc này Tráng Tráng đang cất chiếc ghế đẩu vừa dùng, chuẩn bị chạy ra ngoài xem mẹ treo lạp xưởng.
“Mẹ ơi, sao mẹ lại mang mấy cái này vào?”
Tráng Tráng tò mò hỏi. Tiểu Quả giải thích:
“Mẹ sẽ luộc mấy cái này để dành khi nào Trung thu thì lấy ra nướng.”
Tráng Tráng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Nào, Tráng Tráng, châm lửa đi!”
Tiểu Quả bỏ lạp xưởng vào nồi, đổ nước vào rồi dặn con trai chỉ cho ít củi thôi, để lửa nhỏ.
Tráng Tráng bèn rút ra hơn nửa bó củi đã bỏ vào. “Mẹ ơi, sao mình phải để lửa nhỏ vậy?”
“Vì nếu nước sôi thì vỏ ruột sẽ nứt, nhân thịt sẽ tràn ra ngoài.”
Tiểu Quả vừa giải thích vừa cầm đũa khuấy nhẹ trong nồi để lạp xưởng không dính đáy.
“Phải nấu lửa riu riu, tầm một tiếng là chín.”
Tráng Tráng gật gù. Sau khi nhóm lửa, Tiểu Quả ngồi xuống cạnh bếp cùng con trai.
Nàng thấy nên canh chừng một chút. Bếp củi không dễ điều chỉnh nhiệt độ như bếp điện: lửa lớn quá thì ruột sẽ nứt, còn nhỏ quá thì thịt lại sống. Nếu ngồi đây canh chừng, nàng có thể kiểm soát được.
Hai mẹ con ngồi trò chuyện, bỗng một con chim én đáp xuống mái nhà. Tráng Tráng chợt nghĩ ra điều gì đó.
“Mẹ ơi, để con hát cho mẹ nghe bài hát Tiểu Hổ ca đã chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/3000348/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.