Hắn không muốn làm vấy bẩn hai chữ em gái này.
Bảo hắn lấy Hạ Nhiên vì ích kỷ, muốn che giấu cái tình cảm này cũng được.
Muốn bảo hắn vô nhân tính phá vỡ hạnh phúc người khác cũng được.
Nhưng hắn biết trong lòng hắn, trong tim hắn chỉ có mình cô là được.
"Anh không thể cho em được cái gọi là tình yêu, nhưng anh có thể chăm sóc cho em như một người anh trai, cho em một gia đình, cho con em một người cha, được chứ? "
Hạ Nhiên nhìn Tiểu Thiện, lại nhìn Tiểu Lương đang ngủ say trong lòng hắn, gật đầu: "Được. Coi như em thay cậu ấy chăm sóc cho anh vậy. "
Hàn Dự cười: "Cám ơn em. "
Hôn lễ được tiến hành rất đơn giản, hai ông bà khi biết Hạ Nhiên có hai đứa con cũng không bất mãn cái gì, lại còn rất săn sóc hai đứa nhỏ.
Vì ông bà đều biết, ngoài cô bé mà hắn yêu sâu đậm kia, hắn sẽ không chạm vào một cô gái nào khác nữa.
Hàn Dự sống thọ đến tám mươi tuổi. Khi chết, Hạ Nhiên đặt hộp tro cốt của Mộ Ái vào quan tài của hắn.
Tiểu Thiện an ủi Tiểu Lương đang khóc ầm ĩ bên kia, thấy vậy liền hỏi: "Mẹ, mẹ đặt cái gì vào đó vậy? "
Hạ Nhiên cười mỉm: "Đây là cô Tiểu Ái của các con, lúc ba con còn sống thương nhất là cô Tiểu Ái, mẹ đem hai người này chôn một chỗ, chắc chắn lên thiên đàng họ sẽ tìm được nhau. "
Tiểu Thiện chỗ hiểu chỗ không.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-he-thong-nu-vuong-xin-dung-pha/146049/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.