Bé gái nhỏ ngây ngô gật gật đầu, chỉ vào pho tượng Nguyệt Lão trong điện vàng son mà hỏi:
“Có phải là ông râu bạc kia quản chuyện nhân duyên không? Trong tay ông ấy có sợi tơ hồng, nhìn như biết phát sáng vậy!”
Giọng non nớt, trong sáng của cô bé khiến vài người khách hành hương quay đầu, có người nhịn không được bật cười khe khẽ.
Người mẹ nhìn theo ngón tay con gái, ánh mắt dừng lại trên tượng Nguyệt Lão - ông đang cúi mắt hiền từ nhìn khắp trong điện.
“Đúng rồi, chờ khi bảo bối của mẹ lớn lên, trở thành tân nương xinh đẹp, Nguyệt Lão gia gia sẽ dùng sợi tơ hồng đặc biệt nhất, để con và người con thích kết thành đôi.” Người mẹ ôm con vào lòng, lại dịu giọng: “Giờ thì chúng ta đi cầu việc học trước được không? Văn Xương Điện ở phía sau, nghe nói rất linh nghiệm, để sau này mỗi kỳ thi con đều đạt điểm cao.”
Cô bé gật đầu, theo mẹ đi ra ngoài, nhưng vẫn còn luyến tiếc quay đầu lại nhìn.
Khói trắng từ lư hương bay lên, lướt qua gương mặt hiền từ của Nguyệt Lão, sợi tơ hồng trong tay ông dưới ánh nến lại tỏa ra thứ ánh sáng nhu hòa, như thật sự đang gắn kết hàng vạn nhân duyên trong đời người.
Lúc ấy, Ôn Tu Văn vừa chạm tay đến dải lụa đỏ buộc trên cây bạch quả, thì một cơn gió bất ngờ thổi qua.
Anh vội vàng nắm chặt trong tay nhưng vẫn có một dải lụa bị gió cuốn đi, vẽ thành một đường cong trong không trung rồi rơi ngay xuống trước mặt Giang Từ Vãn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-nhanh-nam-chinh-tham-tinh-deu-si-me-toi/2885386/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.