Đoạn Linh liếc nhìn thắt lưng của nàng một cái: "Độc dược, mê dược ... ngươi còn mang theo những thứ này bên người sao?"
Nàng muốn nói rằng hắn đang chú ý sai trọng điểm, nhưng nàng không dám nói, sợ hắn đương trường trở mặt : "Ra ngoài làm ăn, cẩn thận vẫn hơn. Ngươi nếu không có, ta cho ngươi mượn. À không, cho ngươi dùng."
"Không cần, cảm ơn."
Không cần thì thôi. Lâm Thính lại nhét những viên thuốc vừa lấy ra vào trong túi: "À."
Đoạn Linh bẻ một cành hoa bồi hồi đầy gai từ trên xe hoa xuống. Những cánh hoa đỏ rực phản chiếu trong mắt hắn, tạo nên một vẻ đẹp đầy mê hoặc, nhưng khi hắn liếc mắt nhìn Ngũ công tử Tạ gia, lại là ánh mắt khát máu, lạnh lùng.
Nam tử bảo vệ Ngũ công tử Tạ gia quyết định ra tay trước. Hắn nhảy khỏi xe hoa, thân thủ mạnh mẽ, vung Tú Xuân đao c.h.é.m về phía Đoạn Linh.
Lâm Thính đang đứng cạnh Đoạn Linh, để tránh lưỡi đao, buộc phải nghiêng người, tách khỏi hắn.
Nam tử cố tình kéo Đoạn Linh, một đao chưa dứt, một đao khác lại tiếp nối, tất cả đều nhắm vào chỗ hiểm. Hắn không mấy để ý đến Lâm Thính.
Đoạn Linh ngước mắt lên, dùng cành hoa bồi hồi chặn lưỡi đao. Khi nam tử định c.h.é.m đứt cành hoa, hắn xoay cổ tay, thu hồi lại. Chân hắn khẽ nhún lên một cọc gỗ bên cạnh, nhảy lên trên cầu hoa.
Thấy vậy, nam tử liền đuổi theo. Hoa khôi nhân cơ hội kéo Ngũ công tử Tạ gia chạy vào một con hẻm nhỏ.
Ánh mắt Lâm Thính vẫn dõi theo Đoạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-nu-phu-truyen-cao-h/2861946/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.