Chu Diệu nhướng mày: “Tủ lạnh?”
“Đúng vậy.” Ôn Duyệt gật gật đầu, “Nếu có tủ lạnh, em có thể làm bánh bao sủi cảo nhiều thêm một chút, đặt ở trong tủ lạnh, có thể để được rất lâu.”
Chu Diệu: “Được, mua đi.”
Anh đồng ý mà không chút do dự.
Ăn sáng xong, Ôn Duyệt tạm biệt Chu Diệu, đeo cặp sách rồi đi đến trường học. Trời còn tờ mờ sáng, trên đường phố đều là những học sinh đến trường tự học buổi sáng, Ôn Duyệt có cảm giác như đang quay về thời cao trung ở đời trước.
Đi vào phòng học, Lý Niệm Thu vẫn đang ngồi đọc sách như mọi ngày.
“Niệm Thu, chào buổi sáng.” Ôn Duyệt chào hỏi.
Lý Niệm Thu từ trong sách ngẩng đầu lên, mỉm cười đáp lại: “Chào buổi sáng.”
Giờ tự học buổi sáng không có giáo viên. Tuy nhiên những người ở niên đại này có khát vọng học đại học mãnh liệt hơn so với người ở đời sau rất nhiều, cho nên không cần giáo viên nhìn chằm chằm, lực chú ý của bọn họ cũng chỉ tập trung ở trên sách giáo khoa.
Khóa học buổi sáng kết thúc, lại đến thời gian nghỉ trưa.
Ôn Duyệt muốn gội đầu, sau khi cùng Lý Niệm Thu cơm nước xong, liền trở về nấu nước để gội đầu. Chu Diệu lúc này không có ở nhà, chắc là vẫn còn bày quán ở phố Nam.
Cô suy nghĩ một chút, trong khi chờ nước sôi cô làm một ít bột, sau khi gội đầu xong, vừa chờ tóc khô vừa cán bột. Trước khi đi, cô đem bột đã cán xong để trong chậu tráng men, để lại tờ giấy ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732870/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.