Chu Diệu: “……”
Được, được lắm, lại là Lý Niệm Thu! Cô gái này có phải muốn đoạt vợ của anh không? Sao nơi nào cũng có cô ấy vậy?
Chu Diệu đứng lên, đem mì sợi đặt ở trên bệ bếp ném vào trong nồi, đôi mắt nhìn chằm chằm Ôn Duyệt: “Vậy em cảm thấy là anh đối với em tốt, hay là cô ấy đối với em tốt hơn?”
“Cái này có gì để so sánh, cả hai người đều đối với em rất tốt.” Ôn Duyệt không chú ý tới sắc mặt của Chu Diệu, vỗ vỗ cổ tay của anh nói: “Đủ rồi đủ rồi, bỏ nhiều như vậy, chờ lát nữa ăn không hết sẽ lãng phí.”
“Anh có thể ăn hết.” Chu Diệu trả lời, lại tiếp tục hỏi: “Em trả lời anh trước, anh và Lý Niệm Thu, ai đối với em tốt hơn?”
Ôn Duyệt lúc này mới nhìn thấy đôi mắt đen sâu với vẻ mặt bướng bỉnh tối đen của Chu Diệu, sửng sốt một chút, anh không phải là đang ghen chứ? Ăn giấm của Niệm Thu?
Niệm Thu người ta là con gái, vẫn còn phải có chồng nha!
Cô có chút dở khóc dở cười, cong đôi mắt, nhón chân duỗi tay sờ đầu Chu Diệu. Tóc của anh có hơi dài, sờ lên cảm giác rất dễ chịu. Nhẹ nhàng vu.ốt ve hai cái như là vuốt chó mèo, cô nhẹ nhàng trả lời: “Đương nhiên là anh đối với em tốt hơn, vấn đề này, em cũng không cần phải suy nghĩ đâu.”
“Lần sau đừng hỏi loại vấn đề này, thật ngốc.”
Chu Diệu: “Thật sự?”
Ôn Duyệt gật đầu: “Thật sự, so trân châu còn thật hơn.”
Sắc mặt của Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732887/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.