Ôn Duyệt đôi mắt cong cong, vui vẻ cười lớn: “Sủi cảo này của anh giống như một viên bánh trôi tròn to vậy! Đơn giản ~ nhìn anh nè ~”
Chu Diệu: “…… Ngoài ý muốn thôi, nhân nhồi hơi nhiều, anh làm lại một lần nữa.”
Anh chậc một tiếng, không chịu thua, tiếp tục khiêu chiến.
Trời đã chạng vạng tối, những đám mây màu cam cháy rực ở phía Tây.
Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào đi vào phòng bếp giúp bưng sủi cảo. Nhìn trong chén có rất nhiều sủi cảo hình thù kỳ lạ với nhiều kích cỡ lớn nhỏ khác nhau, Nhậm Nghiệp Lương thắc mắc hỏi: “Đều là chị dâu làm sao? Sao lại có một số sủi cảo có hình dáng, ừm, kỳ lạ như vậy?”
Chu Diệu lạnh lùng nhìn anh ta một cái: “Anh làm, sao, chú không hài lòng?”
“Tôi nói cái sủi cảo này nhìn thế nào cũng không giống người thường, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy nó rất đẹp trai! Thì ra là do Diệu ca làm nha, quả thật rất ngầu!” Nhậm Nghiệp Lương giơ ngón tay cái lên, mặt không đổi sắc mà khen ngợi một cách hoa mỹ.
Phương Thạch Đào ở một bên nhìn anh ta: Anh em, lợi hại lắm, trâu c.h.ế.t đều có thể bị cậu khen mà sống lại.
Loại tài năng ăn nói này, cả đời anh ta cũng không học được, yêu cầu quá cao a!
Nhậm Nghiệp Lương nhướng mày: Chuyện nhỏ thôi!
Mọi người vô cùng vui vẻ mà ngồi ở trong phòng ăn sủi cảo.
“Chị Ôn Duyệt! Chị Ôn Duyệt, chị có ở nhà không?” Ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng khóc nức nở nôn nóng của Lý Tưởng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732904/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.