Ôn Duyệt ngồi trên ghế nhỏ, hai tay ôm mặt, mỉm cười mà nhìn động tác của Chu Diệu.
Anh cầm cây búa nhỏ dùng sức gõ, cơ bắp trên cánh tay phồng lên theo từng động tác, chiếc áo cũng cuốn lên theo lộ ra vòng eo cường tráng. Làn da màu lúa mạch lấm tấm mồ hôi, phản chiếu dưới ánh sáng trở nên sáng bóng.
Chu Diệu bị nhìn đến cả người không được tự nhiên, ngước mắt nhìn qua vài lần: “…… Em có muốn đi ngủ một lát không?”
Ôn Duyệt chớp chớp mắt, cười khanh khách trả lời: “Tôi không buồn ngủ, tôi đọc sách một lát, anh làm việc của anh đi, đừng quan tâm tôi.”
Chu Diệu: “……”
Anh rất muốn nói cô nhanh đi đọc sách đi, ánh mắt đó khiến anh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Chu Diệu mím môi thành một đường thẳng, nghĩ thầm muốn nhìn thì cứ nhìn đi, dù sao anh cũng không xấu.
Một lát sau, Ôn Duyệt đứng dậy đi vào nhà lấy sách, nghe tiếng gõ lách cách, đắm chìm trong biển tri thức.
“Anh!” Nhậm Nghiệp Lương xuất hiện ở cửa sân.
Chu Diệu mệt mỏi vuốt tóc lên, ngước mắt liếc nhìn anh ta một cái, lại cúi đầu tiếp tục gõ gõ chân bàn trước mặt: “Làm sao vậy?”
“Chú Trần đến rồi.” Nhậm Nghiệp Lương cẩn thận liếc nhìn biểu tình trên mặt Chu Diệu, thấp giọng hỏi: “Anh có đi qua bây giờ không?”
Chu Diệu quả nhiên nhíu mày lại, mặt mày nặng nề, không kiên nhẫn mà chậc một tiếng: “Đợi một chút đi, không thấy tôi đang bận sao?”
Nhậm Nghiệp Lương gật đầu:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732920/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.