Nghe được thanh âm, Lý Niệm Thu từ trong phòng đi ra, lông mày dày rậm lộn xộn nhướng lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của Ôn Duyệt vô thức hỏi: “Chu Diệu khi dễ cậu sao?”
Suy nghĩ lại cảm thấy khả năng không lớn, dù sao thì sáng nay Chu Diệu còn thay cô ấy đến Ôn gia trút giận.
Chuyện này cô cũng nghe nói, ấn tượng đối với Chu Diệu tốt hơn một chút.
“Không, do cát bay vào mắt.” Ôn Duyệt nhẹ nhàng trả lời.
“Vào nhà nói chuyện.” Lý Niệm Thu mở cửa sân ra, liếc nhìn những cánh cửa gỗ đang đóng kín ở bên cạnh, ngữ khí nhàn nhạt.
Cô bé Lý Tưởng Đông nói: “Em đi vệ sinh.”
Cô bé vừa muốn ra ngoài đi vệ sinh lại tình cờ gặp phải Ôn Duyệt.
Lý Niệm Thu ừ một tiếng.
Ôn Duyệt đi theo Lý Niệm Thu vào phòng, liếc nhìn một cái.
Trong phòng không có nhiều đồ đạc, được sắp xếp gọn gàng và sạch sẽ. Một cái màn chắn muỗi, một cái bàn học và hai cái ghế nhỏ, một tủ quần áo cũ đã hư hỏng khá nhiều và một số đồ vật linh tinh.
Trên vách tường có vài vết nứt, những thanh xà gỗ cũ kỹ lộ ra phía trên đầu, điều kiện hoàn cảnh còn tệ hơn.
Nhìn thế này, căn phòng gạch xanh mà cô đang ở đã tốt hơn gấp trăm lần.
Quả nhiên, mọi thứ không thể chịu được sự so sánh.
“Sao cậu lại muốn đến nhà tôi?” Lý Niệm Thu rút ra băng ghế ý bảo cô ngồi.
Đôi mắt hạnh đầy nước của Ôn Duyệt cong cong, thanh âm mềm mại: “Có chút
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732940/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.