Chu Ɗiệu nhìn cô bằng ánh mắt đen sâu tạo ra cảm giác áp bách, làm cho Ôn Duyệt cảm thấy không được tự nhiên, cô cúi đầu kéo quần áo hỏi: “Tôi mặc rất kỳ lạ sao?”
Cô không mang theo nhiều quần áo từ nhà họ Ôn, những bộ quần áo này đều là của chị họ cô mặc chán và không cần nữa, từ khi ông bà qua đời, nguyên chủ chưa bao giờ được mặc quần áo mới. Chiếc áo hoa màu hồng cô đang mặc trông vừa cũ kỹ vừa quê mùa, nhưng những bộ quần áo khác cũng không khác mấy, Ôn Duyệt chỉ có thể bóp mũi mà mặc.
Chu Diệu không nói gì, ánh mắt quét trên người cô từ trên xuống dưới, ánh mắt kia giống như tia X quang.
Ôn Duyệt: “?”
Chu Diệu lại giơ tay xoa cằm.
Hừm, như thế nào cảm giác cô gái này so với hai ngày trước nhìn thuận mắt hơn? Anh đối với diện mạo xấu đẹp không có nhiều cảm giác, chỉ phân biệt giữa thuận mắt và không thuận mắt. Lúc trước bởi vì Ôn Duyệt thường xuyên khóc, anh nhìn cô không thuận mắt, nhìn cô nhiều một chút cũng thấy phiền.
Nhưng hiện tại, Chu Diệu cảm thấy cô gái này cũng không có gì là không thuận mắt.
“Có chút kỳ quái.” Một lát sau Chu Diệu mới mở miệng nói, “Quần áo này của cô quá lớn.”
Không có nghe anh chê xấu, Ôn Duyệt nhẹ nhàng thở ra, bĩu môi trả lời: “Đương nhiên lớn rồi, đây đều là quần áo chị họ tôi không cần nữa, khung xương và hình thể của chị ấy lớn hơn tôi nhiều.” Lớn thì lớn thôi, không có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732955/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.