Anh sao lại không biết xấu hổ chứ? Trước đây, vợ chồng ngủ chung không phải là chuyện đương nhiên sao? Tất nhiên hiện tại anh cũng không có ý đó, chỉ là thấy vẻ mặt cô buồn cười nên có hứng thú muốn trêu chọc cô một chút.
Chu Ɗiệu cảm thấy phân phòng ngủ riêng rất tốt, ít nhất buổi tối cũng không cần lo lắng mở mắt ra đối diện với khuôn mặt khóc lóc đầy nước mắt.
“Được rồi, tối nay cô nấu cơm hay là tôi nấu?”
Ôn Ɗuyệt yên lặng ngồi dậy: “Để tôi làm.”
Chu Diệu hài lòng, “Được.”
Trong chậu gỗ có một con cá đã được làm sạch, nên Ôŋ Duyệt quyết định làm món cá kho, xào một đĩa rau cải xanh và nấu một bát canh trứng nấm.
Mùi thơm đậm đà từ phòng bếp bay vào nhà Chu Giang Hải và Chu Thanh Sơn, hai nhà ngửi thấy mùi thơm, một mặt chửi rủa, một mặt ăn đồ ăn trong bát trông giống như đồ ăn cho heo, trong lòng cảm thấy không vui.
Chu Diệu vẫn là người rửa chén, dưới ánh nhìn chăm chú của Ôn Duyệt, anh thành thật rửa qua hai lần bằng nước nóng. Sắc mặt thật xấu, động tác rửa chén rất mạnh, gần như muốn rửa cho đến khi chén bóng lên.
Nhìn ra được tâm trạng của anh, Ôn Duyệt ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước bếp, hai tay chống cằm cười tủm tỉm nói: “Chu Diệu, anh rửa chén thật sạch, tôi nghĩ trong thôn này không có người thứ hai có thể rửa chén sạch như anh.”
Chu Diệu khóe miệng giật giật, lạnh lùng nói: “Đúng vậy, cả thôn cũng không có người thứ hai dùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-phu-nu-phao-hoi-trong-nien-dai/1732956/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.