Anh đã từng nghĩ, dù chỉ có hai cha con thì anh vẫn có thể chăm sóc con trai thật tốt. Nhưng sau này mới phát hiện, hầu hết thời gian anh đều bận rộn với công việc, chỉ có buổi tối trước khi đi ngủ mới có thể tranh thủ chơi với con một lát. Đứa trẻ lúc nào cũng phải một mình, có lẽ nó không thực sự muốn một người mẹ kế, mà chỉ là cần một người luôn ở bên cạnh nó thôi?
Thế nhưng, Tưởng Thiên Phóng lại rất kiên định:
“Con không cần bảo mẫu, con muốn mẹ kế! Hơn nữa, mẹ kế chỉ có thể là dì Hiểu Nhu!”
Căn phòng phút chốc rơi vào im lặng tuyệt đối.
Chỉ có chiếc điện thoại trên bàn làm việc của Tưởng Hữu Quốc là vẫn nhảy liên tục những dòng bình luận rộn ràng.
"Vợ của Yoona: Mẹ kế mà lại là thư ký của ba? Kịch bản này đúng chuẩn phim truyền hình luôn!"
"Tiền đồ như gấm: Tôi đã bảo đừng nói mà! Tôi chịu không nổi rồi đây này!"
"Triệu Tiến thích ăn bánh hoa đào: Dì Hiểu Nhu đi nhanh quá! Nếu không chắc cô ấy đã nghe thấy câu này rồi!"
[Sở Hạo trong lâu đài Bilide]: "Tại sao? Tại sao chỉ có thể nghe giọng chứ? Tôi muốn xem hình! Tôi muốn biết biểu cảm của sếp Tưởng bây giờ trông thế nào! (Phát cuồng - ing)."
Tưởng Hữu Quốc đỏ bừng cả tai. Đứa con trai này của anh đang nói linh tinh cái gì vậy chứ?
Anh cố giữ bình tĩnh, ho nhẹ một tiếng rồi nghiêm giọng hỏi:
"Sao dì Hiểu Nhu của con lại đồng ý chuyện này?"
Tưởng Thiên Phóng chớp chớp mắt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-thien-kim-gia-bi-duoi-khoi-hao-mon-toi-danh-livestream-doan-menh/1875087/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.