Hắn trợn mắt há mồm đúng như dự đoán của tôi. Giống như hắn nhìn thấy việc khó hiểu nhất trên thế giới này.
“Nghĩa mẫu ta đâu ?” Tôi hỏi hắn.
Nửa ngày hắn mới thốt ra lời : “Thanh Phong Các…”
Tôi tự mình bước đi. Để lại hắn vẫn đứng như vậy ở đó.
Tôi nhẹ nhàng đi đến Thanh Phong Các. Ở đây có một thân ảnh nhỏ nhắn yếu đuối quen thuộc. Bà đang thêu thùa. Tôi đi qua, nhìn thấy thứ bà đang thêu là uyên ương. Bà không phát giác tôi đến gần, một lòng một dạ chìm đắm trong thế giới của bà.
Tôi không làm phiền bà, chỉ đứng ở đó.
Rất lâu, bà mới phát hiện phía sau có người, bà không ngẩng đấu lên nói : “Ngươi đi nói với lão gia, ta đợi một lát nữa mới tới đại đường, giờ lành vẫn chưa đến”.
Tôi lặng lẽ lên tiếng : “Nghĩa mẫu…”
Kim chỉ trong tay bà rơi xuống đất, không dám tin xoay đầu lại, thật là nhìn thấy tôi, bà gắt gao ôm lấy tôi : “Thiên Vẫn, là con sao ! Cuối cùng con cũng trở về rồi !”
Bà buông tôi ra, tỉ mỉ đánh giá, mặt mày rạng rỡ nói : “Rất tốt, càng ngày càng đẹp ! Vi nương thật vui mừng thay cho con !” Bà dường như lại nhớ ra cái gì, ôm lấy tôi, “Sau khi con đi, mọi người đều rất lo lắng cho con, con mất tích một cách khó hiểu như vậy, chúng ta sợ con gặp chuyện bất trắc gì…Hai năm rồi, mau chóng đi gặp nghĩa phụ con đi, nếu ông biết con đã trở lại, chắc sẽ vui mừng lắm”.
Tôi cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thoi-khong-tu-la-chi-nu/1166869/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.