Huấn luyện quân sự đúng thật không phải chuyện mà người bình thường nào cũng chịu nổi.
Mạnh Thất Nguyệt là một cô gái xinh đẹp, tinh tế, có thể nói là lúc nào cũng chăm chút hình tượng của bản thân. Thế nhưng sau mấy ngày huấn luyện liên tục, cô ấy cũng chẳng chịu nổi nữa.
Đến giờ ăn trưa, cô ấy là người đầu tiên lẻn vào nhà ăn, nhanh chóng chọn một chỗ ngồi tốt có điều hòa rồi ngả người ra ghế, chẳng buồn nhúc nhích.
Dạo này Mạnh Thất Nguyệt có đen đi đôi chút, nhưng làn da rám nắng đó lại chẳng làm cô ấy xấu đi, ngược lại càng tôn lên vẻ khỏe mạnh đầy sức sống.
Những nam sinh đi ngang qua thỉnh thoảng không kiềm được liếc nhìn cô ấy thêm vài lần, nhưng Mạnh Thất Nguyệt đã mệt đến mức ngơ ngẩn nên chẳng để ý gì.
Một nam sinh cao lớn mặc quân phục, cũng là tân sinh viên năm nhất, lấy hết can đảm đi đến hỏi: "Bạn ơi, mình ngồi cạnh bạn được không?"
Mạnh Thất Nguyệt thầm nghĩ: Nếu cậu ta ngồi cạnh mình, chẳng phải sẽ chắn hết gió điều hòa sao? Cô ấy lập tức từ chối: "Không được, mình quen ngồi một mình rồi."
Hơn nữa xung quanh còn nhiều chỗ trống như vậy, cậu ta lại nhất quyết chọn ngồi cạnh cô ấy, chẳng phải là vì muốn tranh điều hòa với cô ấy à?
Nam sinh kia có vẻ bị từ chối đến tổn thương, ngại ngùng rời đi.
Trong căn tin đại học, không khó để thấy những cặp trai gái đi cùng nhau, nhìn phát biết ngay là người yêu, cả không gian đầy mùi "cẩu lương".
Mạnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798906/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.