Sáng hôm sau, trợ lý Doãn đã đợi Cố Hành đến công ty đúng tám giờ ba mươi phút. Như mọi khi, Cố Hành vẫn đúng giờ đến từng phút, không đến sớm hơn mà cũng chẳng đến muộn.
Trợ lý Doãn không ngủ ngon cả đêm, đầu óc toàn nghĩ liệu sếp mình có đang gặp "kiếp đào hoa" nào không. Thậm chí trong mơ còn thấy Cố Hành lên trang nhất báo, tiêu đề là: [Rơi vào bẫy mỹ nhân, toàn bộ tài sản bị lừa sạch. Từng là một tinh anh thương trường, cuối cùng phải nhặt rác kiếm sống.]
Anh ấy bị cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc, trằn trọc không ngủ lại được. Cuối cùng, vợ anh ấy đá anh ấy ra khỏi giường giữa đêm và bắt anh ấy ra ngoài ngủ trên ghế sofa.
Sáng nay, anh ấy vội vàng chạy đến cạnh Cố Hành, nhỏ giọng hỏi: "Tổng giám đốc Cố, chuyện của người bạn kia... đã giải quyết xong chưa ạ?"
Cố Hành liếc anh ấy một cái, đi vào thang máy, giọng nhàn nhạt: "Gần như xong rồi."
Trợ lý Doãn cũng bước vào theo, ấn tầng nhưng đầu óc cứ quanh quẩn suy nghĩ: "Gần như xong là sao?!"
Với tính cách từ trước đến nay của Cố Hành, chẳng phải gặp yêu ma quỷ quái là đều lạnh lùng nói "Không" sao? Hay là... anh già rồi, đến mức "đói bụng ăn quàng" rồi?
Không thể nào! Không lẽ anh lại không nhìn ra được cô gái đó đang cố tình quyến rũ mình?
Trợ lý Doãn lại nhớ tới cuộc gọi không lâu trước đây của Trần Uyển Nhu, nhờ anh ấy khuyên Cố Hành đi xem mắt. Lúc đó anh ấy còn nghĩ, bảo tổng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798911/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.