Từ trước đến nay, Sở Tương luôn tự nhận mình xinh đẹp, thông minh, gần như hoàn hảo đến cực điểm. Thế nhưng, điều khiến cô đau đầu nhất chính là việc cô có một người cha... vô cùng phong lưu, yểu điệu, đó gần như là "vết nhơ" lớn nhất trong cuộc đời cô.
Cô mím môi trừng mắt nhìn ông, tức giận nói: "Con đã nói rồi, ba đừng có tới trường tìm con nữa mà!"
Sở Thịnh đưa tay xoa đầu cô, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Con gái à, học cái gì không học, sao lại học ngay cái tính ngoài miệng một đằng trong lòng một nẻo của mẹ con vậy chứ?"
Sở Tương lập tức hất tay ông ra.
Sở Thịnh lại cực kỳ nhẫn nại, cười cười nói: "Không phải con nói cuối tuần này đi dự tiệc sinh nhật của bạn thân à? Hôm nay ba tới đón con về, tiện thể bạn tốt của ba cũng mới về nước, ông ấy mời ba dẫn con tới nhà ăn cơm một bữa."
Sở Tương nhíu mày: "Bạn của ba á?"
Sở Thịnh thản nhiên trả lời: "Chính là ba chồng tương lai của con đó."
Ông đang nói tới Cố Triều Dương. Cố Triều Dương đã rời nhà đi du ngoạn khắp nơi cũng gần cả năm trời rồi. Cứ cách một thời gian lại về nhà ở vài ngày. Lần này ông ấy quay về, vừa hay hẹn Sở Thịnh tới nhà ăn cơm.
Trên xe, Sở Tương suy nghĩ không biết Cố Hành có ở nhà hay không thì nghe Sở Thịnh hỏi: "Con với Cố Giác phát triển thế nào rồi?"
Sở Tương bĩu môi: "Chẳng có gì cả. Anh ta không thích con, con cũng không thích anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798924/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.