Điều mà Trần Uyển Nhu không hề biết chính là người đầu tiên đề xuất đưa Cố Hành đến bên cạnh ông cụ Cố để dạy dỗ, thực ra chính là Cố Triều Dương, chứ không phải do ông cụ Cố chủ động yêu cầu như nhiều người vẫn tưởng.
Cố Triều Dương hiểu rất rõ rằng việc Cố Hành nói với ông ấy chuyện anh thích ai đó không phải là để bàn bạc, mà chỉ vì ông ấy là ba ruột của anh nên anh mới tôn trọng thẳng thắn chia sẻ chuyện này.
Đến mức khiến Cố Hành cũng cảm thấy vấn đề về thân phận sẽ khó được chấp nhận, đủ thấy đây không phải là chuyện đơn giản.
Cố Triều Dương cũng chẳng hứng thú hỏi thêm, chỉ vì luôn tin tưởng đứa trẻ biết chừng mực này, ông ấy điềm đạm nói: "Nếu con đã thích, vậy thì muốn làm gì cứ dũng cảm mà làm."
Dù sao thì mỗi lần thằng bé này quyết định điều gì thì anh cũng đều chuẩn bị sẵn tinh thần để gánh vác mọi hậu quả, Cố Triều Dương không cần phải nói nhiều lời vô ích.
Cố Hành nói: "Ba yên tâm, con sẽ không gây phiền phức cho công ty."
Cố Triều Dương gật đầu, nhấp một ngụm trà, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Người con thích... không phải là đàn ông đấy chứ?"
Cố Hành: "......Không phải."
Cố Triều Dương thở phào nhẹ nhõm. Vậy thì tốt rồi. Phật nói chúng sinh bình đẳng, vẻ ngoài cũng chỉ là thứ phù phiếm. Nếu Cố Hành thật sự thích một người đàn ông, ông ấy cũng không thấy có gì ghê gớm, chỉ sợ là ông cụ với tư tưởng cổ hủ sẽ bị sốc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798930/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.