Ngoài thân phận là mẹ của Cố Giác, dường như Trần Uyển Nhu chẳng còn gì cả. Nhưng bà ấy vẫn còn mạng sống của mình. Bà ấy nhìn chằm chằm vào những người đàn ông đang ngồi vui vẻ trước mặt, vẻ mặt kiên quyết, định nói điều gì đó thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, là Cố Giác gọi đến.
Bà ấy lập tức bắt máy: "Cố Giác..."
"Mẹ." Giọng Cố Giác từ đầu dây bên kia ngắt lời bà ấy ngay lập tức, giọng nói anh ta bình tĩnh một cách khác thường: "Con đang đứng trên sân thượng."
Trần Uyển Nhu khựng lại.
Cố Giác nói tiếp: "Anh cả muốn làm gì thì cứ theo ý anh ấy đi. Vốn dĩ con và Sở Tương đã không hợp nhau. Nếu mẹ vẫn cố ép con phải ở bên cô ta, vậy thì con sẽ trả lại mạng sống này cho mẹ."
Trần Uyển Nhu rơi vào một trạng thái hoang mang chưa từng có.
Bà ấy không hiểu tại sao tất cả mọi người đều không thông cảm cho những suy nghĩ của bà ấy, từ người con trai cả mà bà ấy từng tự hào đến đứa con trai nhỏ mà bà ấy luôn hết lòng yêu thương, tất cả đều muốn đối đầu với bà ấy. Bao năm nay, bà ấy tính toán từng bước, tất cả là vì ai?
Chẳng phải là vì cái nhà này sao!
Sở Thịnh cười nói: "Lão Cố, xem ra quả thật lần trước chúng ta đi xem bói ở chùa linh nghiệm. Ông với tôi đúng là có duyên làm thông gia."
Cố Triều Dương mỉm cười: "Vạn pháp sinh từ nhân duyên."
Chuyện tối nay, đến đây xem như đã ngã ngũ.
Trần Uyển Nhu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-vao-truyen-nguoc-cu-roi-bi-boss-phan-dien-bam-dinh-khong-ngung/2798944/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.