Diệp Mẫn Vi đáp: “Ta nghe nói Vạn Vật Chi Tông không thu nhận đồ đệ.”
“Với quan hệ của chúng ta, mở một cái cửa sau chắc được nhỉ?”
“Ngươi muốn làm đồ đệ của ta?”
“Đúng vậy.”
“Ngươi muốn học gì?”
“Ngài bây giờ không nhớ gì cả, đúng không?”
“Ừm.”
“Vậy ngài dạy ta thuật số đi. Còn nhớ lúc đầu chúng ta gặp nhau, ta đã bảo ngài làm tiên sinh dạy thuật số cho ta không?”
Sắc trời dần sáng lên, Tạ Ngọc Châu vốc nước suối lên rửa mặt, giọng nói nhẹ nhàng: “Ngài biết gì thì dạy ta cái đó. Đợi ngài tìm lại được yểm thú, khôi phục ký ức và tu vi, thì dạy hết bản lĩnh của ngài cho ta, lúc đó ta chính là đại đệ tử của Vạn Vật Chi Tông rồi!”
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc nói: “Nhưng ngươi vừa nói, tình cảnh của ta vô cùng nguy hiểm, ngươi vẫn muốn đi cùng ta sao?”
“Ài, lúc ta đi đến cổng thành, đột nhiên nhớ ra rằng ta bỏ nhà đi chính là lang bạt mạo hiểm. Mà trên đời này, không nơi nào mạo hiểm bằng theo sát ngài.” Tạ Ngọc Châu đung đưa chân, thở dài một hơi.
“Hơn nữa, đạo lý đối nhân xử thế của ngài hoàn toàn dốt đặc, ta thực sự không yên tâm về ngài.”
Ánh nắng vàng chiếu xuống từ mái ngói, trải dọc con đường lát đá dài tít tắp, đã có vài người qua đường dậy sớm đi lại trên phố, thỉnh thoảng nhìn về phía hai cô nương như tên ăn mày ở bên bờ suối.
Mặt nước lấp lánh bên cạnh Tạ Ngọc Châu, chiếu rọi đến sườn mặt nàng sáng ngời rạng rỡ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yem-su-le-thanh-nhien/2999557/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.