Sau đó, mỗi khi Yến Dương và Vệ Minh Thận gặp nhau, chuyện thường làm nhất đã chuyển từ uống trà sang làm tình.
Họ đã thử qua rất nhiều tư thế, nhưng Vệ Minh Thận thích nhất là vùi đầu vào ngực cô, vừa cắn mút hai núm vú của cô, vừa siết chặt lấy eo cô đâm vào thật sâu.
Yến Dương lúc ấy giống như một đoá hoa dần nở vậy, nụ hoa xoè ra, tùy ý nở rộ, nở đến diêm dúa lẳng lơ. Không chút thẹn thùng mà khóc lóc rên rỉ, trong sự lả lướt mang theo một phần ngây thơ trong sáng chỉ riêng mình cô có.
Đúng vậy, ngây thơ trong sáng.
Vệ Minh Thận chưa từng thấy cô gái nào thẳng thắn với dục vọng như cô, trong mắt mong, trong lòng nghĩ, trong miệng nói ra đều là muốn anh. Anh chỉ cần nói với cô: Yến Dương, giúp anh. Cô sẽ lập tức đến bên cạnh anh, trong đôi mắt chứa đựng nỗi thương xót kèm theo sự khao khát đối với anh, sau đó cô cởi quần áo ra, hoàn toàn phô bày ra trước mặt anh.
Đôi khi không phải anh muốn làm nên mới gặp cô. Nhưng cô tựa như có ma lực vậy, trong đôi mắt ngây thơ hồn nhiên đều là sự bao dung đối với anh. Mỗi lần như vậy anh đều không thể chống cự nổi, chỉ đành để mặc cho bản thân mình đắm chìm vào. Chỉ muốn cô, muốn cô, muốn cô. Như bị trúng độc của cô, chỉ có thể do cô đến giải quyết.
Trước nay anh luôn ngủ không quá sâu giấc. Nhưng mỗi lần kết thúc một trận hoan ái, anh đều có thể ôm Yến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yen-duong/2179774/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.