Lâm Việt bước lên tường thành. Đêm đã khuya, trời đất phía xa như hòa làm một, chỉ còn lại sự mênh mông vô tận.
Nghe có tiếng bước chân sau lưng, anh lập tức đặt tay lên chuôi đao:
"Ai đó?"
Một giọng quen đáp lại:
"Là ta."
Lâm Việt buông tay xuống, xoay người lại:
"Mộ Dung Địch tướng quân."
Mộ Dung Địch hỏi:
– Ngươi làm gì ở đây?
Lâm Việt đáp:
– Thưa tướng quân, tôi đang đi tuần tra.
Mộ Dung Địch gật nhẹ, rồi quay nhìn ra thảo nguyên xa xa:
– Có vẻ như mùa đông năm nay sẽ đến sớm hơn mọi năm.
Lâm Việt hơi khựng lại:
– Nhưng đồ chống rét và lương thực vẫn chưa chuẩn bị xong...
Mộ Dung Địch lắc đầu:
– Không chỉ có đồ chống rét, ngay cả cỏ khô cho ngựa cũng không đủ.
Lâm Việt thầm nghĩ, nếu mọi thứ có thể giải quyết bằng việc gửi công văn về kinh thành, thì Mộ Dung Địch đâu cần phải đích thân lo lắng như thế.
Quả nhiên, Mộ Dung Địch tiếp lời:
– Huynh ta đã giao trọng trách này cho ta, ta tuyệt đối không thể khiến ông ấy thất vọng.
Lâm Việt chắp tay:
– Nếu tướng quân có gì cần, tôi nguyện hết lòng hỗ trợ.
Mộ Dung Địch mỉm cười. Chiếc bịt mắt đen nơi mặt hắn như một vệt bóng không bao giờ xóa được:
– Vậy thì ngươi ở lại trấn thủ thành này.
Lâm Việt cúi đầu:
– Tuân lệnh.
Mộ Dung Địch vỗ vai anh:
– Ta không phải không tin ngươi. Lần trước ngươi mạo hiểm đi cứu viện, công lao không nhỏ. Nhưng nơi này vẫn cần có người canh giữ.
Lâm Việt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2772915/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.