Buổi tối, nằm trên giường, Tô Tiểu Triết trằn trọc không ngủ được, cứ nhìn chằm chằm vào xà ngang.
Nàng thở dài, thò tay lấy ra chiếc quần lót bốn góc còn chưa kịp may xong dưới gối, cảm thấy thật buồn cười, khẽ phì cười. Nhưng cười xong, ánh mắt nàng dần ảm đạm:
“Này, rốt cuộc bao giờ anh mới quay lại? Có biết em sống khổ sở thế nào không?”
Tô Tiểu Triết đặt chiếc quần lên ngực, lại thở dài:
“Lâm Việt, lúc trước anh bị người ta cô lập, có phải cũng thế này không?”
Tựa như thấy được nụ cười của Lâm Việt: Tô Tiểu Triết bật cười thành tiếng. Đúng vậy, ta vẫn còn Hựu Thanh, còn có anh. Cuối cùng, Trình Hưởng cũng ở lại. Tô Tiểu Triết nói, dù sao tin đồn cũng đã lan ra rồi, nếu giờ để Trình Hưởng đi, chẳng khác nào thừa nhận mình có tật giật mình. Hơn nữa Trình Hưởng dạy học cũng không tệ, nên để y ở lại. Chỉ là gặp mặt Trình Hưởng vẫn thấy ngại ngùng, thế là mọi chuyện dạy học lặt vặt đều do Hựu Thanh đảm đương. Trong thôn tạm thời không có căn nhà nào thích hợp, trời lại đang xuân sang hè, thời tiết ấm áp nên bọn nhỏ học ngoài trời. Hựu Thanh mỗi ngày mang điểm tâm đến hai lần, thêm một bữa cơm trưa. Tô Tiểu Triết kiên quyết yêu cầu chế độ dinh dưỡng của lũ trẻ phải đảm bảo, đến cả phu tử cũng được hưởng ké. Một hôm, sau khi Hựu Thanh đưa điểm tâm xong quay đi, bỗng phát hiện một
Có người cô lập ta, nhưng cũng có người thích ta.
Ai cơ?
Chính là cô.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2778652/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.