Vạn Thanh giật mình tỉnh dậy, nhìn người vẫn đang làm việc trước bàn ăn, rồi cầm điện thoại lên xem, không có tin nhắn nào cả.
Đúng lúc đó Chu Cảnh Minh cũng vừa xong việc, gập máy tính lại, xoa cổ nhìn cô: “Giờ này chắc Trương Chú đã ngủ rồi.”
Vạn Thanh đứng dậy đi đến tủ lạnh tìm đồ ăn, lột một viên chocolate, hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Sắp mười một giờ.”
Vạn Thanh phất tay ra hiệu cho anh về đi. Sau đó cô ngồi lại xuống ghế, từ tốn ăn chocolate.
Chu Cảnh Minh vào phòng vệ sinh rửa mặt, rút khăn lau mặt từ từ lau tay, rồi đi ra hỏi cô: “Qua nhà tôi, tôi nấu bún cho cậu nhé?”
Vạn Thanh đói cả một ngày, mệt rã rời, xuống lầu lấy xe điện đi theo xe anh về nhà. Mẹ Chu vẫn đang bận việc vặt, thấy Vạn Thanh đến thì niềm nở kêu cô ngồi xuống, còn Chu Cảnh Minh thì vào bếp nấu bún.
Anh không giỏi nấu ăn, nhưng bún là món anh nấu ngon nhất.
Vạn Thanh ngồi trước bàn ăn, giúp lột trứng cút. Mẹ Chu kêu cô lần này ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày, hiếm khi về một lần, đợi nghỉ ngơi đủ rồi hẵng đi làm. Rồi bà hỏi hai người làm nghề này có dễ tìm việc không? Có giới hạn tuổi tác gì không? Trên TV bà thường thấy người ta nói có tuổi rồi thì khó tìm việc.
“Dạ hiện tại vẫn ổn, con muốn đi làm lúc nào cũng được.” Vạn Thanh bình tĩnh đáp: “Giới hạn tuổi tác thì có ạ, quản lý thì dễ hơn một chút, còn nhân viên bình thường thì công ty sẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-nhau-dong-vat-deu-cam-thay-sau/1871119/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.