Mùa hạ năm Long Đức thứ mười tám, Đô úy Ngọc Môn là Hoàng Duy trở về kinh, dâng chiến lợi phẩm thu được sau khi phá quân Hồ lên quân thượng. Sau khi vào triều, Hoàng Duy dâng sớ can gián, thẳng thừng nói Thừa tướng Lý Bật dùng người không khách quan, thao túng triều chính, thỉnh cầu Hoàng thượng khuyến khích lời can gián, lựa chọn người hiền tài, bãi miễn Lý Bật, trọng dụng Thái úy Vệ Hoài Quân.
Hoàng Duy vừa nói ra lời này, quan hệ giữa Lý Bật và phụ thân ta cuối cùng cũng hoàn toàn rạn nứt, chẳng còn chút che đậy nào nữa. Lâu nay phụ thân của ta vốn đã bị cô lập trong triều, bè cánh của Lý Bật xem đây là cơ hội ngàn năm có một, đều ngấm ngầm chuẩn bị, chỉ chờ một hiệu lệnh là lập tức nhào tới cắn xé phụ thân.
Hoàng thượng tất nhiên không chấp nhận lời can gián của Hoàng Duy, chỉ nói để sau hãy bàn. Đám người Lý Bật thấy vậy thì mừng rỡ như bắt được vàng, hận không thể lập tức ra tay với Quảng Dương hầu phủ.
Một tháng sau, Ngự sử Ôn Cát dâng sớ nói rằng Hoàng Duy vốn là môn khách dưới trướng Quảng Dương hầu phủ, việc hắn ta buộc tội Thừa tướng lần này là muốn gây loạn triều cương, tâm địa đáng giết, còn Vệ Hoài Quân thân giữ chức Thái úy lại tư lợi nâng đỡ môn sinh, quả thật đã phụ lòng thánh ân, không xứng đáng được trọng dụng. Lời Ôn Cát vừa nói ra, trong triều liền có không ít người hưởng ứng, đều thỉnh cầu Hoàng thượng trừng phạt Hoàng Duy và Vệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/uy-binh-sinh-tham-luc-vu/2759855/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.