41
Khi cô cô đến cung Cam Tuyền, ta cũng mang theo Nguyệt Cơ, cùng cô cô rời khỏi hoàng thành.
Trong cung truyền tin, nói Hoàng thượng cũng muốn dời đến cung Cam Tuyền, lúc ấy ta liền hiểu, ván cờ bày lâu như vậy, rốt cuộc cũng dẫn được rồng vào chum.
Chỉ mấy hôm sau, Hoàng thượng, Minh Diễn, thậm chí còn có cả Lý Tĩnh Hàng cũng đều đến cung Cam Tuyền. Cô cô gắng gượng tinh thần ra nghênh đón, bà ấy đã trang điểm cẩn thận, lại khoác lên mình bộ cung trang lụa tía rực rỡ kia. Quả nhiên, vừa trông thấy cô cô, mắt Hoàng thượng đã lập tức sáng lên.
Qua hai kiếp, vị Hoàng thượng này vẫn không thể nào sửa được tật ham mê sắc đẹp.
Mặc dù trong lòng cô cô đã hiểu rõ nhưng lúc này bà ấy đã không còn để tâm đến những điều ấy nữa. Bà ấy gắng gượng chống đỡ thân thể bệnh tật, ngày ngày tận tâm hầu hạ, dần dần lại một lần nữa nhận được sự thương xót của Hoàng thượng. Có đôi khi, ta còn thấy cô cô cùng Hoàng thượng dìu nhau thong thả tản bộ trong sân, quả thực có vài phần ý vị bạn già nương tựa vào nhau lúc cuối đời.
Chỉ tiếc rằng những sự dịu dàng ấm áp ấy, suy cho cùng cũng chỉ là lớp mặt nạ mỏng manh. Một khi sức khoẻ Hoàng thượng chuyển biến tốt, cô cô liền lại trở thành người thê tử tào khang chướng mắt.
Mỗi ngày ta đều mang theo Nguyệt Cơ đến thỉnh an Hoàng thượng và cô cô. Trong lòng ta vẫn tràn đầy sợ hãi và căm ghét đối với Hoàng thượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/uy-binh-sinh-tham-luc-vu/2759864/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.